Anh Ấy Không Muốn Ly Hôn!

Chương 59



‘Chát’ Một âm thanh thanh thúy vang lên.

Thẩm Quang Minh tát Bạch Liên một cái, hai mắt đỏ ngầu vì giận dữ: “Chị quên trước khi mất ba đã dặn cái gì rồi sao? Nghèo cho sạch, rách cho thơm, không phải ba đã dạy chị em mình thế à? Không phải thời gian qua vẫn sống rất hạnh phúc sao?”
“Hạnh phúc hả? Em thấy hạnh phúc chỗ nào vậy? Hạnh phúc khi phải chạy vạy đi mượn hết chỗ này tới chỗ kia để lo tiền học phí và tiền viện phí? Hay là lúc phải đi xin chủ nhà cho trả chậm vài ngày? Là bận tối mắt tối mũi, làm hết việc này đến việc kia mà vẫn không đủ lo mọi chi tiêu?” Bạch Liên gào lên, giơ tay muốn tát lại em mình nhưng rồi lại thôi.

Quang Minh lắc đầu, vành mắt ửng đỏ: “Chị thay đổi rồi!”
Rồi cậu chạy đi, mất hút trong màn đêm.

Thẩm Bạch Liên vẫn đang trong cơn giận cũng không muốn chạy theo giữ em lại.

Cô ta không biết rằng, đó thật sự là một quyết định sai lầm…
.
.
.
Lại nói về Dịch Thành, sau khi hắn có được thứ mình cần đã nhanh chóng đưa cho các thành viên trong gia đình xem trước để họ biết được bộ mặt thật của Dịch Thế Huân.

Cha mẹ Dịch vẫn mong hắn nương tay với đứa em họ này một chút, nhưng Dịch Thành hoàn toàn không có ý định đó.

Hắn còn muốn giải quyết nhanh chóng việc này để đi đón Tâm Dao về nhà.
Mọi bằng chứng đã được chuẩn bị đầy đủ, phía cảnh sát cho người đi bắt Dịch Thế Huân.

Nhưng do đã có sẵn nội gián, Dịch Thế Huân tìm đường tẩu thoát trước khi cảnh sát ập vào nhà.

Hắn ra sân bay, dự định dùng máy bay tư nhân của gia đình để trốn sang nước ngoài.
“Dịch… Thành… Thằng chó, sao mày lại ở đây hả?” Dịch Thế Huân quăng cái vali xuống, lăm lăm khẩu súng trong tay.

Vệ sĩ Dịch gia tới trước đang vây quanh hắn ta, Dịch Thành nhíu đôi mày, lạnh giọng: “Bỏ vũ khí xuống và tự thú đi.

Nể tình hai bác, tôi chừa cho cậu một con đường sống.”
“Ha! Dịch Thành à Dịch Thành, tới nước này mà mày vẫn muốn cao thượng sao? Hay mày cho rằng tao ngu nguốc lắm sao? Mày chừa cho tao đường sống để mày hành hạ tao sống không bằng chết?” Dịch Thế Huân nổ một phát súng lên trời, đám vệ sĩ phải dạt ra hai bên.

Hắn ta đi lùi về phía máy bay, lúc định tẩu thoát mới nhận ra Dịch Thành đã hoàn toàn khống chế được cục diện.

Tức điên người, hắn ta cầm súng hướng về phía Dịch Thành mà bắn, đồng thời còn đi lên trước, ý muốn khống chế Dịch Thành để mở đường máu thoát thân.
Dịch Thành vốn đã chuẩn bị tất thảy, nhưng hắn lại không ngờ rằng Dịch Thế Huân trong lúc ở nước ngoài đã từng học võ.

Hắn ta có thể hạ được vài tên vệ sĩ, nhanh chóng tiếp cận hắn.

Nhưng một mình Dịch Thế Huân cũng không thể chống lại hết đám vệ sĩ, còn chưa kể là cảnh sát đã đến và Dịch Thành cũng không phải kẻ vô dụng.
Cạch!
Âm thanh khẩu súng bị đá văng ra ngoài vang lên dứt khoát, Dịch Thế Huân ôm bàn tay bị đá đau của mình, trừng mắt nhìn đám người.

Dịch Thành đứng ngay trước mắt hắn ta, vẫn là điệu bộ kiêu căng ngạo mạn của một vị bá đạo tổng tài.

“Đầu hàng đi.

Cậu không còn đường chạy”
“Hahaa…” Dịch Thế Huân bỗng bật cười.

Rồi trước khi mọi người kịp phản ứng, hắn rút từ trong túi ra một con dao bấm, đâm thẳng vào bụng Dịch Thành.
“Hự…” Máu rất nhanh đã lan ra khắp một mảng áo, Dịch Thành khụy xuống, còn chưa phản ứng thì Dịch Thế Huân đã rút con dao ra, cười sằng sặc như một kẻ điên: “Dịch Thành, tao có chết cũng phải lôi mày theo cho bằng được!”
Con dao rút ra, máu phun tung tóe.

Và rồi trước khi cảnh sát kịp thời khống chế hắn ta, Dịch Thế Huân đã đâm con dao vào cuống họng mình, tự kết liễu sinh mạng.

Hắn ta thà chết chứ không để mình chịu nhục bị bắt lại, bị tống vào tù thẩm tra, càng không chấp nhận mình thua cuộc dưới tay Dịch Thành.

Nếu đại sự đã không thành, chi bằng cả hai cùng chết!
.
.
.
Cùng lúc mớ rối ren bên này diễn ra, Tâm Dao lại đang đi dạo trên một con phố cổ.

Người đồng hành cùng cô không chỉ có Đức Huy mà còn có Hải Nguyệt.

Hai cô nàng dạo phố mua sắm và hẳn nhiên, Đức Huy là người phải xách đồ cho hai cô nàng.
“Này này, ghé bên kia nhé?” Hải Nguyệt hào hứng chỉ vào một quán thức ăn, trông có vẻ trang trí rất đẹp.

Tâm Dao gật đầu: “Ừ, cũng cần cho Đức Huy nghỉ ngơi một chút”
Cô lén liếc nhìn chỗ đồ mà cậu phải xách, không khỏi áy náy một chút.

Bởi vì cô nói muốn đi bộ thư giãn nên họ không đi xe, cũng không có vệ sĩ đi cùng, thành thử ra một mình Đức Huy phải xách hết.
Sau khi gọi món, ba người lại tiếp tục trò chuyện.

Những ngày này Tâm Dao nói rất nhiều, dường như mỗi khi nói cô lại quên đi sự đau đớn trong lòng, và cứ thế, cô luyên thuyên cả ngày.

Chỉ khi về đêm, khi còn có một mình, cô mới âm thầm rơi nước mắt.
Dịch Thành, sao anh không đi tìm em?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.